Download!Download Point responsive WP Theme for FREE!

Sang chấn

image

Hãy nhớ rằng – một sự kiện là sang chấn vì nó phá vỡ cảm giác an toàn về bản thân trước đây của bạn. Hãy xem những động vật hoang dã sống với một ý thức rõ ràng về những mối nguy hiểm không bao giờ ngừng, nhưng đa số mọi người sống với một CẢM GIÁC AN TOÀN ngây thơ và dối trá đến mức họ phủ nhận tính dễ bị tổn thương và tan vỡ của cảm giác về bản thân của họ. Vì vậy khi có một điều gì đó bất hạnh xảy ra, sự tổn thương tâm lý do sự đổ vỡ của những ảo tưởng về cuộc sống và nhân dạng của một người có thể gây ra nhiều vấn đề hơn bất kì tổn thương thể lý nào.

Thế giới nhìn chung là khá ổn định. Chúng ta lên giường đi ngủ vào buổi tối, khi chúng ta thức dậy, chúng ta hoàn toàn mong đợi rằng đôi dép của chúng ta ở đúng vị trí mà chúng ta đã để chúng vào đêm trước. Không có cảm giác ổn định này, chúng ta sẽ sống trong một kiểu Thế giới thần tiên điên rồ của Alice. Chúng ta không thể hoạt động được.

Nhưng hãy xem trên thực tế cảm giác của sự an toàn hằng ngày này mong manh dễ vỡ như thế nào. Một số sự việc – từ đâm xe cho đến động đất – có thể xảy ra đột ngột mà không có cảnh báo, và làm cho chúng ta rơi vào tình trạng hỗn loạn. Làm thế nào có thể sống an toàn và yên ổn trong khoảnh khắc này khi biết rằng trong khoảnh khắc tiếp theo, mọi việc và mọi thứ vật chất, trần tục mà chúng ta dựa vào – những tài sản sở hữu và cơ thể của chúng ta – có thể mất đi?

Vâng, nhiều người thích phớt lờ “khoảnh khắc tiếp theo” đó và thay vào đó tôn thờ những tài sản sở hữu và cơ thể của họ. Họ hiếm khi nghĩ về sự phụ thuộc của họ vào Thiên chúa đích thực của chúng ta – cho đến khi một chuyện gì đó khủng khiếp xuất hiện; và sau đó, nếu họ còn sống sót thì họ sẽ sớm quay lại với lối sống cũ của họ.

Điều này nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng thậm chí một thứ bình thường như bị nhổ một cái răng cũng có thể gây ra nỗi lo lắng to lớn.

“Một cái răng?” bạn có thể hỏi “Tôi không hiểu.”

Vâng, hãy nghĩ về nó. Chúng ta đều cắt tóc, và cắt móng chân, móng tay của chúng ta. Tuy nhiên, lưu ý rằng những thứ đó sẽ mọc lại. Còn răng thì không mọc lại. Tất nhiên, răng của em bé bị nhổ và được thay thế bằng những cái răng người lớn, nhưng một khi răng của người lớn bị nhổ mất, thì chính là nó. Nhổ một cái răng cũng giống như thủ thuật cắt cụt một cánh tay hoặc một cái chân – hoặc phẫu thuật cắt bỏ vú do ung thư vú – hoặc nạo phá thai.

Mất đi bất kì bộ phận nào của cơ thể có thể gây ra một nỗi sợ bị thiến. Chúng ta thường thiến những con đực bằng cách phẫu thuật loại bỏ hòn dái của chúng để làm cho con vật ít xung hấn hoặc làm chúng không sinh sản được nữa. Sigmund Freud trong lý thuyết phân tâm học của ông, chỉ ra một khuynh hướng tâm lý đối với chuyện bị thiến khi ông giả định rằng mọi bé trai cảm thấy lo lắng về việc mất dương vật, và mọi bé gái cảm thấy lo lắng về việc đã mất nó.

Nhà phân tâm học Jacques Lacan hiểu rằng những hình ảnh tình dục đó chỉ là một tấm màn che giấu một nỗi lo sợ sâu sắc hơn. Theo Lacan, thiến nghĩa là nhận ra sự thật kinh hoàng của tính dễ bị tan vỡ thành từng mảnh của con người chúng ta, chính sự dễ tan vỡ thành từng mảnh mà đứa trẻ sơ sinh phải “giấu giếm” thông qua sự gắn bó chặt chẽ của nó với thế giới khi nó xây dựng một nhân cách cố kết.

Trong chuyện bị nhổ mất một cái răng thì khi đó là một sự đương đầu – một cuộc chạm trán – với thực tế của tính dễ tan vỡ thành từng mảnh của cơ thể và, cuộc chạm trán lớn nhất là với bản thân cái chết. Về cơ bản, sự mất mát đó nói rằng “Bạn không đẹp quyến rũ và mạnh mẽ như bạn nghĩ đâu. Bạn chỉ là một bộ xương được bao bọc bởi thịt có thể tan vỡ bất kì lúc nào. Hình ảnh về bản thân của bạn là một sự dối trá.”

Do đó, mất đi bất kì bộ phận nào của cơ thể- thậm chí một giấc mơ về một sự mất mát đó, hoặc ngay cả một lần phá thai – không bao giờ nên bị tối giảm. Sự mất mát bộ phận cơ thể đi cùng với sự mất đi sự tự tin thiển cận vào tính không thể bị tổn thương của cơ thể. Nếu bạn không hiểu được bạn đang thực sự mất điều gì thì sang chấn tâm lý sẽ đánh đòn bạn và nó sẽ đánh đòn đau.

Nhớ rằng, lo lắng không làm chuyện gì xảy ra ngoại trừ bản thân thảm hoạ.

Những tác động làm suy nhược của sang chấn bắt nguồn từ khả năng của nó khiến một người bị quá tải cảm xúc trong lúc đó loại bỏ sự hiểu biết lý trí của những gì đang xảy ra về mặt tâm lý. Bằng cách ý thức tạo ra một cấu trúc chuyện kể cho sang chấn – trong trị liệu tâm lý, trong ghi nhật ký cá nhân, trong cầu nguyện – bạn giúp xua đi ảo tưởng rằng sự kiện sang chấn kiểm soát bạn, và bạn dừng trở thành một nạn nhân bất lực.

Thông qua quá trình nói chuyện lặp đi lặp lại về những trải nghiệm sang chấn của bạn trong trị liệu tâm lý, thì nhiều thứ có thể xảy ra:

Bạn có thể trải nghiệm những ý nghĩ và cảm xúc của bạn trong sự an toàn của trị liệu tâm lý, và điều này giúp làm giảm niềm tin rằng những ý nghĩ và cảm xúc của bạn là nguy hiểm.

Bạn có thể trở nên quen với những ý nghĩ và cảm xúc của bạn. Nó giống như một động vật hoang dã được thuần hoá, bạn học cách chấp nhận những ký ức của bạn mà không xem chúng như một mối đe doạ.

Bạn có thể ngăn bản thân bạn không rơi vào thói quen né tránh những ý nghĩ và cảm xúc của bạn như một kiểu phòng vệ tâm lý không lành mạnh nhằm chống lại nỗi sợ.

Bạn có thể học cách phân biệt giữa những ý nghĩ và cảm xúc có vấn đề với những ý nghĩ và cảm xúc bình thường để mọi thứ có vẻ không mang tính đe doạ.

Bạn có thể học cách chuyển những cảm xúc bất lực của bạn thành có khả năng.

Bạn có thể học cách nghĩ về bản thân bạn ít tiêu cực hơn.

Học cách nói về nỗi đau và nỗi sợ không lời của một sang chấn mang lại một cảm giác an toàn, thông qua sự chấp nhận những ý nghĩ và cảm xúc của bạn là không mang tính đe doạ; nó làm bạn bớt nhạy cảm trước những khía cạnh khó chịu của những ký ức của trải nghiệm sang chấn của bạn; và nó hợp nhất sự phát triển tích cực vào lối sống của bạn. Do đó bạn có thể thu được sự khôn ngoan từ nỗi đau và bi kịch.

Nếu mọi thứ được chấp nhận với niềm tin hoàn toàn, thì không có gì phải trở thành một chứng rối loạn tâm thần.

Lo lắng và những cơn ác mộng theo sau một sang chấn có thể thường là kết quả của cơn giận bị kìm nén, và nếu cơn giận được xử lý trong một bối cảnh tâm linh, hơn là cơn giận bị kìm nén bằng thuốc, thì bệnh rối loạn tâm thần của PTDS (rối loạn stress sau sang chấn) sẽ luôn luôn tan biến cùng với sự tức giận. Tương tự thế, bệnh trầm cảm thường là kết quả của cơn giận hướng vào bên trong bản thân; nó có thể bắt nguồn từ một nhu cầu có được sự ủng hộ của xã hội một cách dữ dội và một sự lên án bản thân vì không nhận được sự ủng hộ đó. Nhưng nếu bạn chỉ tìm kiếm Chúa (Tình yêu) chứ không tìm kiếm sự ủng hộ của thế giới, thì bạn không có lý do gì để tức giận và không có lý do để chỉ trích, lên án bản thân bạn.

Những điều huyền bí từ tôn giáo từng nói trong nhiều thế kỷ qua rằng bạn chỉ bắt đầu sống khi bạn học cách cho bản thân chết trong từng khoảnh khắc. Vì vậy khi cuộc sống của bạn được thúc đẩy bởi niềm tin, hy vọng và tình yêu thuần khiết, khi bạn sẵn sàng để chết trong bất kỳ khoảnh khắc nào, và khi cái chết không còn là một điều bí ẩn xấu xí, đáng sợ, thì sang chấn tâm lý không có chỗ để xuyên nanh vuốt của nó vào bạn.

Sự thật của vấn đề là một cuộc sống mà không sẵn sàng để chết – hoặc không sẵn sàng cho cái chết của một người khác – thì không phải là một cuộc sống lắm ngay từ đầu. Nó là một cuộc sống mà thôi thúc đầu tiên là chối bỏ, phủ nhận. Nó là một cuộc sống chỉ chờ đợi bị sang chấn tát vào mặt. Ngược lại, một số vị thánh đã sống những cuộc đời có niềm vui và sự yên an hoàn hảo vì họ đã sống như thể họ đang chết trong mỗi khoảnh khắc.

Vì vậy, để có một cuộc sống gia đình thật sự thân thiết, hãy học cách nói về cái chết. Học cách hỏi những câu “Bạn sẽ làm gì nếu…?” Học cách bước ra khỏi nhà với ý thức rằng bạn có thể không còn quay lại nữa. Vì nó có thể là việc cuối cùng bạn làm.

Rubi dịch từ sách
Psychology from the heart (Tâm lý học từ con tim)
The spiritual depth of clinical psychology (chiều sâu tâm linh của tâm lý trị liệu)
Tác giả: Raymond Lloyd Richmond, Ph.D.

null

Bình Luận

comments