Download!Download Point responsive WP Theme for FREE!

Những thói quen tốt làm bạn cảm thấy như thể bạn sắp chết

image

Nếu bạn có một thói quen xấu, đó là vì bộ não của bạn nghĩ rằng nó tốt cho sự sinh tồn. Ví dụ, nếu bạn ăn một cái bánh rán khi bạn đang cảm thấy căng thẳng, khó chịu, đó là vì bộ não của bạn đã trải nghiệm khả năng chuyển từ một cảm xúc xấu thành một cảm xúc tốt của bánh rán. Những cảm xúc tiêu cực ngang với những mối đe dọa sinh tồn đối với bộ não loài động vật có vú của bạn. Bất kì điều gì xua đuổi một cảm xúc tiêu cực, thúc đẩy sự sinh tồn từ quan điểm của bộ não động vật có vú của bạn. Nếu bạn cảm thấy bị người khác phớt lờ vào một ngày nọ và ăn bánh rán chấm dứt cảm xúc đó trong giây lát, thì kinh nghiệm đó xây dựng nên một mối kết nối trong bộ não của bạn. Cảm giác bị phớt lờ là một mối đe dọa đến sự tồn tại trong tự nhiên vì những động vật có vú bị cô lập sẽ sớm bị thú săn mồi ăn thịt. Cái bánh rán cứu bạn khỏi hàm răng của một con sư tử. Kháng cự ăn bánh rán để lại cho bộ não của bạn cảm giác giống như bạn đang trong mối nguy hiểm khẩn cấp. Nó hét lên “Hãy làm một cái gì đó.” Tín hiệu này rất khó để có thể hiểu được bởi những người thường đầu hàng và ăn bánh rán.

Để thay thế một thói quen xấu bằng một thói quen tốt, bạn cần hiểu những gì bạn đang yêu cầu bộ não bạn làm.

Điện trong não bạn chảy theo cách dòng nước chảy qua những cái ống nước, tìm kiếm con đường dễ nhất. Nếu bạn đã xây dựng một con đường mòn lớn trong não của bạn thì dòng điện sẽ đi theo con đường đó. Nếu bạn đã phát hiện thấy một điều gì đó làm bạn cảm thấy tốt, nó sẽ bật sáng khi bạn cảm thấy bị đe dọa. Để làm một điều gì đó khác đi, bạn phải xây dựng một con đường mòn thần kinh mới trước tiên. Điều đó là khó khăn vì con đường cũ đã có sẵn ở đó khi bạn cảm thấy tồi tệ.

null

Giả sử bạn quyết định nhai một củ cà rốt mỗi lần bạn cảm thấy bị phớt lờ. “Điều đó thật buồn cười”, bạn có thể nghĩ vậy. Một củ cà rốt không làm bạn cảm thấy tốt. Điều đó đúng. Những cái bánh rán cảm thấy tốt vì chất béo và đường thúc đẩy sự sinh tồn trong tự nhiên. Chúng kích hoạt những hóa chất hạnh phúc, lát những con đường mòn thần kinh. Sẽ khó khăn hơn để xây dựng một con đường cà rốt mà không có những hóa chất hạnh phúc thơm ngon. Nhưng sự lặp đi lặp lại có thể xây dựng được những con đường mòn thần kinh. Nếu bạn ăn một củ cà rốt bất cứ khi nào bạn cảm thấy tồi tệ, thì một con đường mòn thần kinh mới sẽ phát triển.

Nếu bạn lặp lại điều này trong 45 ngày, con đường mòn mới sẽ đủ lớn để chuyển những cảm xúc bị đe dọa của bạn mà không cần một cái bánh rán. Bây giờ, những củ cà rốt sẽ làm bạn cảm thấy thoải mái như những cái bánh rán.

Hầu hết mọi người không làm điều này. Ai lại muốn ăn một củ cà rốt khi họ đang cảm thấy khó chịu? Ai mà biết được khi nào họ cảm thấy khó chịu? Bộ não động vật có vú của bạn quá giỏi trong việc thúc đẩy sự sinh tồn đến nỗi nó bật sáng ý tưởng ăn một cái bánh rán thậm chí trước khi bạn nhận thấy những cảm xúc bị đe dọa của bạn. Không ai muốn trở nên ý thức về những cảm xúc khó chịu của họ khi họ có thể ý thức về một cái bánh rán. Nhưng những thói quen có những tác dụng phụ, và khi bạn muốn thoát khỏi những tác dụng phụ đó, bạn phải xây dựng một thói quen mới. Sau đây là hai câu chuyện thành công.

null

Joe bị một điểm kém trong bài kiểm tra lịch sử, và sau đó đi tiệc tùng. Cảm xúc khó chịu của cậu ấy đột ngột được chuyển thành một cảm xúc tốt. Đối với bộ não động vật có vú, tiệc tùng giải tỏa mối đe dọa của sự thất bại trong học tập. Joe trải nghiệm sự chấp nhận xã hội tại bữa tiệc, và những hóa chất hạnh phúc dâng trào lát một con đường mòn thần kinh. Bộ não của cậu ấy học được cách đó để loại bỏ mối đe dọa. Mỗi lần Joe cảm thấy khó chịu về trường học, cậu ấy đi tiệc tùng, và con đường mòn phát triển. Tất nhiên, cậu ấy biết ở một phần khác của bộ não rằng cậu cần xây dựng những kĩ năng học tập của mình. Nhưng mỗi lần cậu đến thư viện thay vì đi tiệc tùng, cậu cảm thấy giống như thể cậu sắp bị một con sư tử ăn thịt. Cậu ấy không hiểu cảm giác này, nhưng cậu biết rằng một bữa tiệc sẽ làm cho cảm giác đó biến đi. Joe phớt lờ việc học của cậu trong nhiều năm. Cuối cùng, cậu có một cô bạn gái đang học. Cô ấy từ chối dự tiệc với cậu để học. Mối quan hệ không kéo dài, nhưng Joe có một cơ hội để nhận ra rằng học tập làm cậu ấy cảm thấy tốt hơn là khó chịu. Cậu biết có một cách khác để cảm nhận về học tập. Cậu dành thời gian ở cạnh những người bạn học khác, và cuối cùng nó đủ an toàn để thử. Lúc đầu, cậu cảm thấy thật kinh khủng khi ngồi một mình với một cuốn sách không thể hiểu được và không có gì để trông mong ngoại trừ một bài thi có lẽ sẽ thi trượt. Nhưng một cách mới để nhìn về nó phát triển trong não cậu trong 45 ngày. Học tập cuối cùng cảm thấy an toàn hơn so với tiệc tùng. Cậu ấy không ý thức được cách này, nhưng dòng điện trong não cậu đi theo một hành vi mới vì cậu đã lát một con đường mới cho nó. Con đường mới phát triển vì cậu đã sẵn sàng sống với cảm xúc khó chịu trong 44 ngày đầu.

null

Jane có một cuộc hẹn lớn do đó cô đi mua một cái váy mới. Cô đã lo lắng về cuộc hẹn, nhưng nỗi lo biến mất khi cô đang đi mua sắm váy. Sau cuộc hẹn lớn, sự bồn chồn, lo lắng quay trở lại. Liệu anh ấy sẽ…anh ấy có thể…Bộ não của Jane đang tìm kiếm sự tin tưởng xã hội vì nó thúc đẩy sự sinh tồn trong tự nhiên. Sự liên minh xã hội bảo vệ một động vật có vú khỏi những con thú săn mồi, và không có sự liên minh xã hội, bộ não động vật có vú cảm thấy bị đe dọa. Jane có thể chấm dứt cảm giác bị đe dọa bằng cách tưởng tượng cuộc hẹn lớn khác, và mua sắm cái váy mới giúp cô làm điều đó. Một con đường mòn thần kinh lớn phát triển giữa hành động mua sắm và cảm xúc an toàn của Jane sớm tích lũy thành một món nợ lớn.

Điều đó làm cô lo lắng, làm tăng thôi thúc đi mua sắm. Mọi việc trở nên tồi tệ hơn trong một thời gian dài. Đến một ngày, Jane không thể đi mua sắm vì xe cô bị hỏng và cô không có tiền sửa xe. Cô ở nhà và cảm thấy thật kinh khủng. Ngày tiếp theo cô nhờ một người bạn chở cô đến siêu thị, và người bạn từ chối. Điều đó cảm thấy tồi tệ hơn nữa. Ngày sau đó, Jane phát ốm đến mức không thể đi xe bus đến siêu thị. Một tuần trôi qua không mua sắm, Jane cảm thấy như thể cô sắp chết đến nơi, nhưng cô không chết. Bộ não của cô học được rằng nó có thể tồn tại với cảm giác bị đe dọa mà không phải đi mua sắm. Khi sức khỏe cô phục hồi, cô muốn đi siêu thi, nhưng cô quyết định thử chờ thêm một ngày. Ngày tiếp theo cô thức dậy với khao khát đi mua sắm, nhưng cô cũng tự hỏi liệu cô có thể chờ thêm một ngày nữa. Và đã 45 ngày trôi qua. Bộ não của Jane không còn nghĩ rằng cô phải bảo vệ bản thân khỏi những con thú săn mồi vì cô đã xây dựng được con đường mòn thần kinh mới. Bây giờ cô có thể nghĩ về rất nhiều điều khác để làm và cô không còn muốn phí thời gian ở siêu thị.

Bạn có thể xây dựng con đường mòn thần kinh mới trong 45 ngày. Tất cả những gì nó cần là sự sẵn sàng chịu đựng cảm xúc như thể bạn sắp bị sư tử ăn thịt của bạn trong 44 ngày. Bạn sẽ làm chứ?

Rubi dịch
Nguồn: PsychologyToday

Bình Luận

comments