Download!Download Point responsive WP Theme for FREE!

Cha mẹ gây tổn thương con cái (Toxic parent)

Mình xin giới thiệu với các bạn những ý chính trong cuốn sách Toxic Parents: Overcoming Their Hurtful Legacy and Reclaiming Your Life của các tác giả Craig Buck và Susan Forward .

Trong cuốn sách tự giúp đỡ bản thân này, tiến sỹ Susan Forward nêu ra những trường hợp và tiếng nói trong cuộc sống thật của những đứa trẻ đã trưởng thành của những bố mẹ “độc hại” , giúp bạn giải thoát bản thân khỏi những kiểu mẫu gây thất vọng trong mối quan hệ của bạn với bố mẹ bạn – và khám phá ra một thế giới mới của sự tự tin, sức mạnh bên trong và sự độc lập về cảm xúc.

 

null

Toxic parent là gì?

Tất cả các ông bố bà mẹ đều có những khiếm khuyết nào đó. Cũng là điều bình thường khi bố mẹ la mắng con cái vào một thời điểm nào đó. Tất cả bố mẹ đều thỉnh thoảng có thể trở nên kiểm soát con cái quá mức. Và bố mẹ cũng chỉ là con người, họ cũng có nhiều vấn đề cá nhân. Và phần lớn trẻ em có thể xử lý với những cơn nóng giận bộc phát của bố mẹ chừng nào mà chúng còn cảm thấy được bố mẹ yêu thương, thấu hiểu.

Nhưng có rất nhiều ông bố bà mẹ sở hữu những khuôn mẫu hành vi tiêu cực, nhất quán đối với cuộc sống của đứa con. Đó là những Toxic parent- tức là những bố mẹ gây hại cho đưa con.

Kỹ năng làm bố me là một trong những kỹ năng quan trọng nhất của chúng ta. Bố mẹ của chúng ta học những kỹ năng làm cha mẹ chủ yếu từ ông bà (nội ngoại). Những kỹ năng đó được kế thừa từ đời này sang đời khác.

Không dễ dàng để xác định liệu bố mẹ mình có phải là Toxic parents không. Nhiều đứa con của Toxic parents luôn luôn tự hỏi bản thân, liệu có phải mình bị bố mẹ ngược đãi không, hay là mình quá nhạy cảm.

Những câu hỏi sau đây là giúp bạn xác định được bố mẹ mình có phải là toxic parents không. Một số câu hỏi có thể làm bạn cảm thấy lo lắng và không thoải mái. Điều đó cũng tự nhiên thôi. Vì rất khó khăn để chúng ta có thể thừa nhận sự thật về việc bố mẹ đã làm tổn thương chúng ta nhiều như thế nào.

Mối quan hệ của bạn với bố mẹ khi bạn còn bé:

1. Bố mẹ liên tục phê bình bạn, xúc phạm bạn?

2. Bố mẹ kỷ luật bạn bằng cách đánh đập ? bố mẹ đánh bạn bằng thắt lưng hoặc bằng những đồ vật khác?

3. Bố mẹ nghiện rượu?

4. Bố mẹ bị trầm cảm hoặc có những vấn đề bệnh tật về thể chất hoặc tâm lý?

5. Bạn phải chăm sóc bố mẹ khi còn bé?

6. Bố mẹ đã làm điều gì đó với bạn trong quá khứ khiến bạn phải giữ bí mật?

7. Bạn sợ bố mẹ phần lớn thời gian?

8. Bạn sợ bộc lộ nỗi tức giận của mình với bố mẹ?

Cuộc sống trưởng thành của bạn:

1. Bạn thấy mình bị mắc kẹt trong những mối quan hệ tình cảm không lành mạnh (bị bạo hành)?

2. Bạn tin rằng nếu bạn gần gũi với ai đó thì họ sẽ làm bạn tổn thương hoặc bỏ rơi bạn?

3. Bạn có một khoảng thời gian khó khăn để hiểu mình là ai, mình muốn điều gì, mình cảm nhận điều gì?

4. Bạn sợ rằng nếu mọi người biết về con người thật của bạn, họ sẽ không thích bạn?

5. Bạn cảm thấy lo lắng khi bạn thành công và sợ hãi nếu ai đó phát hiện ra sai sót của bạn?

6. Bạn tức giận và buồn phiền không rõ nguyên nhân?

7. Bạn là người theo chủ nghĩa hoàn hảo?

8. Bạn cảm thấy khó có thể thư giãn?

9. Mặc cho những ý định của bạn,bạn phát hiện thấy mìh “hành xử giống như bố mẹ”?

Mối quan hệ của bạn với bố mẹ khi trưởng thành:

1. Bố mẹ vẫn đối xử với bạn như thể bạn là một đứa trẻ?

2. Rất nhiều những quyết định quan trọng của cuộc đời bạn phải dựa vào sự ủng hộ của bố mẹ?

3. Bạn có những cảm xúc mãnh liệt và những phản ứng sau khi ở cùng bố mẹ?

4. Bạn sợ bất đồng ý kiến với bố mẹ?

5. Bố mẹ kiểm soát bạn bằng cách đe dọa hoặc làm cho bạn cảm thấy có lỗi?

6. bố mẹ kiểm soát bạn bằng tiền bac?

7. Bạn cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm cho những cảm xúc của bố mẹ? Nếu bố mẹ cảm thấy không hạnh phúc thì bạn cảm thấy đó là lỗi của bạn?

8. Bạn cảm thấy rằng dường như mình làm bao nhiêu cũng không bao giờ đủ tốt đối với bố mẹ?

9. Bạn có tin rằng một ngày nào đó, bằng cách nào đó, bố mẹ bạn sẽ thay đổi, trở nên tốt hơn?

Nếu bạn trả lời “có” ngay chỉ 1/3 những câu hỏi trên, quyển sách này có thể giúp bạn rất nhiều.

**

Khi chúng ta còn bé, bố mẹ là tất cả đối với chúng ta. Nếu không có họ, chúng ta sẽ không được yêu thương, không được bảo vệ, không được nuôi dưỡng, không có nhà để ở, chúng ta sẽ sống trong trạng thái sợ hãi liên tục, chúng ta biết rằng mình không đủ khả năng để tồn tại một mình.

Không ai và không có điều gì có thể phê bình bố mẹ của chúng ta. Chúng ta giả định rằng họ là những ông bố bà mẹ hoàn hảo. Khi thế giới xung quanh chúng ta được mở rộng, chúng ta phát triển một nhu cầu duy trì hình ảnh hoàn hảo của bố mẹ như là một cơ chế phòng vệ nhằm chống lại rất nhiều những điều mà chúng ta chưa biết. Chừng nào mà chúng ta tin rằng bố mẹ mình là hoàn hảo thì chừng đó chúng ta còn cảm thấy mình được bảo vệ, được an toàn.

Lên 2,3 tuổi, chúng ta bắt đầu trở nên độc lập hơn. Chúng ta biết nói “không” bởi vì nó cho phép chúng ta thực tập cách để kiểm soát cuộc sống của chúng ta; trong khi nói “có” chỉ đơn giản là một sự bằng lòng. Chúng ta đấu tranh để phát triển một bản sắc tâm lý độc nhất của chúng ta.

Quá trình tách rời khỏi bố mẹ đạt đến đỉnh điểm của nó trong suốt thời thanh thiếu niên, khi chúng ta đương đầu với những giá trị và quyền lực của bố mẹ. Trong những gia đình lành mạnh, bố mẹ sẽ chấp nhận, cổ vũ tính độc lập của trẻ. Họ đánh giá cao sự “nổi loạn” của tuổi teen như là một giai đoạn phát triển tâm lý bình thường.

“Toxic parents” xem sự nổi loạn hoặc sự khác biệt cá nhân như là một kiểu tấn công cá nhân. Họ bảo vệ bản thân bằng cách củng cố sự phụ thuộc và bất lực của trẻ.

Nền văn hóa và tôn giáo của chúng ta phát huy sự vạn năng của uy quyền của bố mẹ. Bạn có thể bộc lộ cơn tức giận đối với vợ, chồng, người yêu, anh chị em, bạn bè ; nhưng sẽ là điều cấm kỵ nếu bạn đương đầu với bố mẹ. Những câu nói kiểu “ đừng bao giờ cãi lại bố mẹ”, “ tại sao con dám lớn tiếng với bố mẹ?”

Bố mẹ có quyền kiểm soát chúng ta đơn giản vì họ đã đem lại cuộc sống cho chúng ta.

**

Cơ chế hợp lý hóa (rationalization). Khi chúng ta hợp lý hóa, chúng ta dùng những “ lý do tốt” để giải thích cho những tổn thương mà “toxic parents” gây ra. Sau đây là một vài kiểu hợp lý hóa:

– Mẹ tôi không bao giờ chú ý đến tôi bởi vì bà không hạnh phúc.

– Bố đánh tôi, ông ấy không có ý làm tổn thương tôi, bố chỉ muốn dạy cho tôi một bài học.

– Bố tôi chỉ uống rượu bởi vì ông cô đơn. Tôi nên ở nhà với ông nhiều hơn.

Tất cả những kiểu hợp lý hóa ở trên đều có một điểm chung. Nó làm cho một điều không thể chấp nhận được trở nên dễ dàng chấp nhận. Bề ngoài, những kiểu hợp lý hóa như vậy tỏ ra hiệu quả, nhưng một phần bên trong bạn luôn luôn hiểu sự thật là gì.

**

TRƯỜNG HỢP CỦA LOUISE

Cô ấy ví bố mình như một ngôi sao điện ảnh, mọi người đều ngưỡng mộ. Ông ấy có những tính cách thu hút mọi người lại gần. Ông ấy đã bỏ rơi mẹ con cô khi Louise 10 tuổi. Không điện thoại, không tin nhắn, không tất cả. Louise đã trải qua phần lớn thời gian trong cuộc đời mình để mong người cha mà cô ngưỡng mộ quay về với cô. Cô ấy đã dùng cơ chế hợp lý hóa quá mức để giữ hình ảnh lý tưởng về người cha trong mắt cô- mặc cho những tổn thương không thể nói thành lời do những hành vi của ông ấy gây ra.

Sự hợp lý hóa đã cho phép cô ấy chối bỏ cơn giận với người cha đã bỏ rơi cô. Nhưng điều không may, cơn giận đó tìm cách thoát ra ngoài, nó hướng vào mối quan hệ của cô với những người đàn ông khác. Mỗi lần cô ấy bắt đầu găp gỡ một người đàn ông, mọi việc trôi chảy được một thời gian khi cô ấy bắt đầu hiểu về người đàn ông ấy. Nhưng khi họ tiến gần hơn, nỗi sợ bị bỏ rơi của cô ấy trỗi dậy. Nỗi sợ chuyển thành sự thù địch. Cô ấy không thể nhận ra sự thật là những người đàn ông rời bỏ cô vì cùng một lý do : khi họ tiến lại gần cô thì cô ấy càng trở nên thù địch. Nhưng thay vào đó, cô ấy lại khăng khăng cho rằng sự thù địch của cô là hợp lý vì sự thật là họ luôn luôn bỏ rơi cô.

Cô ấy đã chuyển cơn giận đối với người cha và sự không tin tưởng về cha sang những người đàn ông khác. Bởi vì nếu cô ấy nhận ra sự thật là cha đã bỏ rơi mình thì hình ảnh lý tưởng về người cha sẽ không còn. Bởi vì không nhận ra được điều đó nên Louise liên tục chọn những người đàn ông đối xử với cô bằng những cách thức khiến cô ấy thất vọng và tức giận. Chừng nào mà cô ấy còn có thể giải tỏa cơn giận của mình lên những người đàn ông khác thì chừng đó cô ấy không phải cảm nhận cơn giận của cô đối với cha.

**

BỐ MẸ NGHIỆN RƯỢU

– Họ phủ nhận vấn đề nghiện rượu của mình.

– Họ viện cớ cho việc nghiện rượu. Ví dụ, mẹ chỉ uống rượu để khuây khỏa; Bố vừa mất việc…

– Những đứa trẻ của bố mẹ nghiện rượu thường cảm thấy như mình vô hình.

– Những đưaa trẻ của bố mẹ nghiện rượu cảm thấy có lỗi vì đã không sửa chữa được cuộc sống của bố mẹ.

– Ít nhất có 1 trong 4 trẻ của bố mẹ nghiện rượu trở nên nghiện rượu giống bố mẹ họ.

– Những đứa trẻ của bố mẹ nghiện rượu cảm thấy không thể tin tưởng được bất cứ ai.

Bởi vì mối quan hệ đầu tiên và quan trọng nhất của trẻ với bố mẹ đã dạy cho chúng rằng: những người mà chúng yêu thương sẽ làm tổn thương chúng và những người ấy rất khủng khiếp, khó đoán. Phần lớn những đứa trẻ của bố mẹ nghiện rượu cảm thấy sợ hãi khi trở nên gần gũi với người khác. Sự thành công của những mối quan hệ tình cảm, cho dù đó là quan hệ bạn bè, tình yêu đều đòi hỏi một mức độ tổn thương, tin tưởng và cởi mở – nhưng đó là những yếu tố đã bị hủy hoại trong gia đình của bố mẹ nghiện rượu. Kết quả là, rất nhiều những đứa con của bố mẹ nghiện rượu khi trưởng thành lại bị thu hút vào những người mà họ không sẵn sàng về mặt tình cảm với chúng.

– Trường hợp của Jody: Cô ấy yêu những anh chàng bạo hành. Cô ấy đã lặp lại lịch sử gia đình mình. Cô ấy bám vào niềm tin tuyệt vọng rằng cha cô ấy là người đàn ông duy nhất thực sự hiểu cô.

– Những đứa trẻ của bố mẹ nghiện rượu khi lớn lên sẽ trở thành những người ghen tuông, có tính sở hữu và hay nghi ngờ trong những mối quan hệ tình cảm. Họ đã học được điều đó từ mối quan hệ với bố mẹ họ (rằng những mối quan hệ tình cảm sẽ dẫn đến sự phản bội, và tình yêu sẽ dẫn đến đau khổ).

– Tất cả các ông bố bà mẹ đều có thể mâu thuẫn, không nhất quán ở một mức độ nào đó. Nhưng đối với những bố mẹ nghiện rượu, thì những triệu chứng như : ngày hôm nay là đúng và ngày mai là sai. Những quy tắc trong gia đình thay đổi thường xuyên và không thể đoán biết trước được. bố mẹ nghiện rượu sử dụng lời phê bình, chỉ trích như là một phương tiện để kiểm soát, bất kể đứa trẻ đã làm điều gì thì bố mẹ họ vẫn luôn luôn sẽ tìm thấy cái gì đó để phê bình. Đây là cách để bố mẹ nghiện rượu biện hộ cho sự khiếm khuyết của họ. Thông điệp của họ đối với đứa con là :” Nếu con không làm bất cứ điều gì sai trái thì bố mẹ sẽ không nghiện rượu”.

– Bố mẹ nghiện rượu đổi lỗi cho đứa con về vấn đề nghiện rượu của họ. Khi đó, bạn còn quá nhỏ để có thể nhận ra logic vấn đề, và bạn sẽ chấp nhận việc bị bố mẹ đổ lỗi. Trong vô thức, bạn sẽ nghĩ rằng mình chịu trách nhiệm cho việc uống rượu của bố mẹ.

– Những đứa trẻ của bố mẹ nghiện rượu lớn lên trong một môi trường không thể đoán trước được (vì tâm trạng, cảm xúc của bố mẹ nghiện rượu liên tục thay đổi ). Và khi lớn lên, những đứa trẻ đó sẽ phát triển nhu cầu muốn kiểm soát mọi việc và mọi người trong cuộc đời họ.

– Trường hợp của Glenn. Anh ấy đã bù trừ cho sự bất lực mà anh ấy chịu đựng khi còn bé bằng cách trở thành người kiểm soát khi trưởng thành. Glenn tin rằng bằng cách kiểm soát tất cả các khía cạnh trong cuộc sống của anh thì anh ấy có thể tránh việc trải nghiệm lại những sự “điên loạn “ thời thơ ấu. Nhu cầu kiểm soát người khác của anh ấy là kết quả của những gì mà anh ấy đã từng sợ nhất- anh ấy sợ bị từ chối.

– Nếu bạn là con của bố mẹ nghiện rượu, thì chìa khóa để kiểm soát cuộc đời bạn, đó là hãy nhớ rằng bạn có thể thay đổi mà bạn không cần phải thay đổi bố mẹ mình. Trạng thái bình an nội tâm của bạn không cần phải phụ thuộc vào bố mẹ. Bạn có thể vượt qua những tổn thương thời thơ ấu và vượt qua những ảnh hưởng của bố mẹ lên cuộc sống hiện tại của bạn.

**

BỐ MẸ KIỂM SOÁT

Kiểm soát không nhất thiết là xấu. Nếu một người mẹ ngăn cản đứa con mới biết đi băng qua đường, thì chúng ta không gọi bà ấy là một người kiểm soát. Bà ấy chỉ đang bảo vệ con.Nhưng nó sẽ là quá mức kiểm soát khi người mẹ ngăn cản đứa con 10 tuổi băng qua đường một mình.

Trẻ em nếu không được khuyến khích tự làm, tự khám phá, và thử thất bại; thì những đứa trẻ ấy thường sẽ cảm thấy bất lực và khiếm khuyết. Những cha mẹ kiểm soát con quá mức do lo lắng, sợ hãi thường sẽ khiến đứa trẻ trở nên lo lắng và sợ hãi theo. Nó sẽ gây khó khăn cho trẻ để trưởng thành. Khi trẻ bước vào lứa tuổi thanh niên và trưởng thành, nhiều trẻ cảm thấy không thể từ bỏ được sự hướng dẫn của bố mẹ. Kết quả là, những bố mẹ này tiếp tục kiểm soát cuộc sống của đứa con.

Xuất phát từ nỗi sợ không được ai cần đến, nỗi sợ mất mát khi đứa trẻ sẽ rời gia đình . Nhiều bố mẹ dính chặt vào vai trò làm cha mẹ khiến cho họ cảm thấy bị phản bội và bỏ rơi khi đứa con trở nên độc lập.

Kiểm soát trực tiếp

Cuộc hôn nhân của những đứa trẻ con củ bố mẹ kiểm soát có thể bị đe dọa rất lớn. Bố mẹ kiểm soát xem người bạn đời của con mình như là đối thủ cạnh tranh. Điều này dẫn đến những trận chiến giữa bố mẹ và bạn đời của con.

Nhiều Toxic parent dùng tiền bạc để giữ cho đứa con phụ thuộc vào mình.

Vì tiền thường được xem là biểu tượng của quyền lực.

Một hình thức khác của kiểm soát, tinh vi hơn, đó là manipulation (điều khiển). Những người này có thể đạt được điều họ muốn mà không phải nói trực tiếp. Vì Manipulative parents che dấu động cơ thật sự của họ, nên những đứa con của con cảm thấy mơ hồ, lộn xộn. Chúng biết rằng mình đang bị bố mẹ điều khiển nhưng chúng không thể xác định được bố mẹ điều khiển mình như thế nào.

Một trong những kiểu phổ biến của bố mẹ điều khiển đó là đóng vai người giúp đỡ (helper). Họ tạo ra những tình huống làm cho bản thân họ được đưa con cần đến trong cuộc sống.

Bố mẹ kiểm soát bạn ngay cả khi họ đã qua đời.

Một thân chủ đã nói với tác giả rằng:” Bố mẹ tôi đã mất, do đó, họ không thể kiểm soát tôi được nữa”.

Nhiều người tin rằng khi bố mẹ kiểm soát qua đời thì họ sẽ được tự do. Nhưng thực tế là: hàng trăm thân chủ (của tác giả) vẫn trung thành với những yêu cầu và thông điệp của bố mẹ nhiều năm sau khi bố mẹ họ đã mất.

TRƯỜNG HỢP CỦA ELI

Eli, 60 tuổi, là một doanh nhân thành đạt, rất thông minh. Mặc dù là triệu phú nhưng ông vẫn sống trong một căn hộ một phòng, lái một chiếc xe cũ và sống rất tiết kiệm. Ông ấy đã lái xe quanh một tòa nhà trong 20 phút để tìm chỗ đỗ xe để tránh khoản tiền 5 $ đỗ xe. Khi nhà tham vấn cũng Eli khám phá nguyên nhân gốc rễ của sự ám ảnh tiết kiệm tiền, nó trở nên rõ ràng hơn khi giọng nói người cha đã mất 12 năm của Eli vẫn còn văng vẳng trong đầu ông:” Mày là đồ ngốc. Mày đã lãng phí tiền vào những món xa xỉ. Mày phải tiết kiệm từng penny. Kéo khi gặp lúc khó khăn, mày sẽ cần đến những đồng tiền đó”. Do đó, Eli sợ phải tiêu từng đồng penny

**

BỐ MẸ KHIẾM KHUYẾT

Trẻ em có những quyền cơ bản sau : quyền được nuôi dưỡng, có quần áo mặc, có nhà ở, và được bảo vệ. Ngoài ra, trẻ còn có quyền được nuôi dưỡng về mặt cảm xúc, được tôn trọng những cảm xúc và được đối xử theo những cách cho phép trẻ phát triển cảm nhận về giá trị bản thân.

Trẻ còn có quyền được hướng dẫn bởi bố mẹ về những hạn chế, giới hạn của hành vi, bị kỷ luật nhưng không phải là bạo hành về thân thể hoặc cảm xúc.

Cuối cùng, trẻ em có quyền được là trẻ em. Trẻ có quyền trải qua những năm đầu đời của chúng để vui chơi và không phải chịu trách nhiệm.Và khi lớn lên, cha mẹ sẽ nuôi dưỡng sự trưởng thành của trẻ bằng cách giao cho chúng những trách nhiệm và bổn phận công việc nhà.

Trẻ em tiếp thu những thông điệp bằng lời và không bằng lời. Chúng lắng nghe bố mẹ, nhìn vào hành động của bố mẹ và bắt chước theo. Cha mẹ là trung tâm để trẻ phát triển cảm nhận về định dạng bản thân mình.

Nhưng trong gia đình của bố mẹ khiếm khuyết, họ không thể đáp ứng những nhu cầu trên của trẻ, trong nhiều trường hợp họ kỳ vọng và yêu cầu đứa trẻ đáp ứng những nhu cầu của bố mẹ.

Khi bố mẹ ép buộc những trách nhiệm (lẽ ra thuộc về bố mẹ) lên trẻ, thì vai trò trong gia đình bị bóp méo, đảo lộn. Đứa trẻ bị ép buộc trở thành cha mẹ của chính mình, hoặc thậm chí trở thành cha mẹ của chính cha mẹ mình. Trẻ không có ai để học hỏi, để noi gương theo.

TRƯỜNG HỢP CỦA LES, 34 tuổi.

Anh là người nghiện việc, đã biến cuộc hôn nhân của mình thành địa ngục. Anh cảm thấy khó khăn khi bộc lộ cảm xúc, đặc biệt là những cảm xúc yêu thương.Quá khứ của anh là : một người mẹ luôn cầm một tách cafe và một điếu thuốc lá. Bà rất ít nói chuyện với anh. Bà không bao giờ thức dậy sớm đưa các con đi học. Anh ấy có nhiệm vụ phải chăm sóc đứa em trai, làm bữa trưa và đưa nó ra xe bus đi học… sau đó làm bữa tối và dọn dẹp nhà cửa. Les bị buộc phải chịu trách nhiệm cho những việc lẽ ra phải thuộc về bố mẹ mình. Les là một cậu bé cô đơn.

Khi lớn lên, Les bị thúc đẩy bởi nhu cầy làm việc nhiều giờ, nhằm phục vụ 2 mục đích : nó giữ cho anh không phải đương đầu với sự cô đơn trong thời thơ ấu và trong cuộc sống trưởng thành hiện tại; và nó củng cố niềm tin của anh ấy rằng anh ấy có thể không bao giờ làm việc đủ. Les tưởng tượng rằng nếu anh ấy làm việc đủ , thì anh có thể chứng minh rằng anh là một người có giá trị, đủ đầy. Quan trọng là, anh ấy đang cố gắng làm cho mẹ mình hạnh phúc.

Những đứa trẻ bị buộc phải trao đổi vai trò với bố mẹ như Les khi bước vào tuổi trưởng thành sẽ mang theo nhiều cảm xúc tội lỗi và cảm giác chịu trách nhiệm quá mức. Họ thường trở nên dính mắc trong 1 vòng tròn luẩn quẩn của việc chịu trách nhiệm cho mọi việc, và điều không thể tránh khỏi là cảm giác tội lỗi và khiếm khuyết, nghi ngờ những nỗ lực của bản thân; nó khiến họ bị cạn kiệt năng lượng và làm tăng cảm giác thất bại.

Les lớn lên trong gia đình không được nuôi dưỡng về mặt cảm xúc , kết quả là khi lớn lên anh ấy đóng kín những cảm xúc của mình.

BỐ MẸ BẠO HÀNH BẰNG LỜI NÓI

Sức mạnh của những ngôn từ tàn nhẫn

Phần lớn Bố mẹ của chúng ta thỉnh thoảng nói những điều gì đó xúc phạm đến đứa con. Nhưng việc này không nhất thiết là bạo hành về ngôn ngữ. Nhưng nó sẽ là bạo hành khi Bố mẹ bạn thường xuyên dùng ngôn từ để tấn công bạn về mặt ngoại hình, trí thông minh, năng lực hoặc những giá trị khác. Có 2 kiểu bạo hành về ngôn ngữ 1) Kiểu tấn công trực tiếp, rõ ràng, làm giảm giá trị của bạn. Bố mẹ có thể nói với bạn rằng họ ước sao bạn không bao giờ được sinh ra đời; (2) Kiểu tấn công gián tiếp. Ví dụ, trêu chọc, mỉa mai, xúc phạm ( gọi bạn bằng những nickname nào đó ), hạ nhục tinh vi. Những kiểu Bố mẹ như vậy thường che giấu sự bạo hành đằng sau bề ngoài hài hước.

BỐ MẸ THEO CHỦ NGHĨA HOÀN HẢO

Những kỳ vọng không phù hợp rằng đứa con mình phải trở nên hoàn hảo là một trong những yếu tố khiến bố mẹ có những bạo hành ngôn ngữ. Có nhiều bố mẹ bạo hành ngôn ngữ là những người thành đạt.

Những bố mẹ nghiện rượu có thể đưa ra những yêu cầu không phù hợp đối với đứa con, sau đó họ dùng sự thất bại của đứa con để biện minh cho việc uống rượu.

ảo tưởng của bố mẹ hoàn hảo là nếu họ có thể làm cho đứa con trở nên hoàn hảo thì họ sẽ có được 1 gia đình hoàn hảo.

Trường hợp của Paul : 3P của sự hoàn hảo : Perfectionism (Hoàn hảo), Procrastination (Trì hoãn) và Paralysis (tê liệt).

Cha của paul muốn anh trở nên hoàn hảo. Nỗi sợ thất bại, không thể làm mọi việc trở nên hoàn hảo đã khiến Paul trì hoãn việc thực hiện chúng. Nhưng Paul càng trì hoãn, anh càng cảm thấy bị quá tải. Và nỗi sợ của anh ấy cuối cùng đã ngăn cản anh không làm bất cứ điều gì (tê liệt).

Những đứa trẻ của bố mẹ hoàn hảo khi lớn lên sẽ đi theo một trong hai con đường: Họ có thể nỗ lực không ngừng để giành được tình yêu và sự ủng hộ của bố mẹ, hoặc họ sẽ chống đối, phát triển 1 nỗi sợ thành công. Đối với họ thì, ngôi nhà của họ có thể không bao giờ là đủ sạch sẽ. Họ có thể không bao giờ trải nghiệm được cảm giác hài lòng khi hoàn thành công việc vì họ tự thuyết phục bản thân rằng họ còn có thể làm tốt hơn. Họ cảm thấy thực sự sợ hãi nếu như họ chỉ phạm một lỗi lầm (dù là nhỏ nhất).

Đứa trẻ có thể bị tổn thương bởi sự hạ nhục từ bạn bè, thầy cô giáo, anh chị em hoặc từ những thành viên khác trong gia đình. Nhưng đối với trẻ thì người làm chúng tổn thương nhất chính là bố mẹ. Bố mẹ là trung tâm của vũ trụ đối với trẻ. Nếu như bố mẹ nghĩ xấu về chúng thì đối với trẻ điều đó phải là sự thật. Nếu như mẹ bạn luôn luôn nói “Con là đứa ngu ngốc” thì bạn sẽ tin rằng mình ngu ngốc. Nếu bố bạn luôn luôn nói “ Mày là đứa vo tích sự “, bạn sẽ tin rằng mình là người như vậy. Khi đó, bạn quá nhỏ để có thể nghi ngờ những điều bố mẹ nói.

Bạn đã tiếp thu những lời phê bình đó, đưa nó vào trong vô thức của mình.

**

BỐ MẸ BẠO HÀNH THÂN THỂ

Tại sao bố mẹ đánh đập con họ?

Bố mẹ nào cũng có thể cảm thấy buộc phải đánh đập con vào một thời điểm nào đó. Những cảm xúc như vậy đặc biệt trở nên mạnh mẽ khi đứa trẻ không ngừng khóc hoặc thách đố chúng ta. Thỉnh thoảng cảm xúc muốn đánh con ít liên quan đến hành vi của đứa trẻ hơn là những cảm xúc của chính chúng ta (stress , lo âu, bất hạnh, mệt mỏi ). Phần lớn chúng ta kiểm soát được sự thôi thúc muốn đánh con.

Bố mẹ bạo hành thân thể thường có những đặc điểm sau:

– Họ thiếu sự kiểm soát những xung động của bản thân. bố mẹ bạo hành sẽ tấn công những đứa con bất cứ khi nào họ có những cảm xúc tiêu cực mãnh liệt cần phải giải tỏa. Họ dường như ít nhận thức được những hậu quả của những gì họ gây ra cho đứa con. Đó gần như là một phản ứng tự động khi họ bị stress.

– Bố mẹ bạo hành thường đến từ những gia đình có truyền thống bạo hành. Phần lớn những hành vi đánh đập, bạo hành của họ là một sự lặp lại trực tiếp từ những gì họ đã trải qua và học được từ thời trẻ. Họ đóng vai một kẻ bạo hành. Bạo lực là công cụ duy nhất họ học được để sử dụng trong việc giải quyết những vấn đề và cảm xúc- đặc biệt là cảm xúc tức giận.

– Rất nhiều bố mẹ bạo hành khi bước vào tuổi trưởng thành với những khiếm khuyết lớn về mặt cảm xúc và những nhu cầu chưa được đáp ứng. Về mặt cảm xúc, họ vẫn chỉ là những đứa trẻ. Họ thường nhìn vào đứa con của họ như là người đại diện cho bố mẹ, để làm thỏa mãn những nhu cầu cảm xúc mà bố mẹ thật sự của họ chưa bao giờ làm. Những bố mẹ bạo hành trở nên tức giận khi đứa con của họ không thể đáp ứng những nhu cầu của họ. Rất nhiều những bố mẹ bạo hành có vấn đề liên quan đến rượu và chất gây nghiện. Việc chất gây nghiên là một trong những yếu tố phổ biến khiến cho họ mất khả năng kiểm soát tính xung động của mình.

Thực sự khó khăn cho trẻ để khôi phục lại những cảm xúc tin tưởng và an toàn một khi nó đã bị giẫm đạp bởi bố mẹ. Tất cả chúng ta phát triển những kỳ vọng về cách mà người khác đối xử với mình dựa trên mối quan hệ của chúng ta với bố mẹ.Nếu mối quan hệ đó mang tính tôn trọng cảm xúc, quyền lợi, nuôi dưỡng cảm xúc, chúng ta sẽ phát triển những kỳ vọng người khác sẽ đối xử với chúng ta theo cách tương tự.

TRƯỜNG HỢP CỦA KATE

Thay vì trực tiếp xử lý những vấn đề trong cuộc hôn nhân của mình, cha của Kate đã trút giận và trút những thất vọng về tình dục lên đứa con gái, sau đó ông ấy đã hợp lý hóa cho những hành vi bạo lực của mình bằng cách đổ lỗi cho người vợ. Những bạo lực thân thể lên trẻ con thường là một phản ứng đối với stress do công việc, do những xung đột với những thành viên khác trong gia đình, bạn bè, hoặc những căng thẳng trước cuộc sống gây bất mãn. Trẻ em dễ dàng trở thành mục tiêu để trút giận, vì trẻ em không thể chống trả lại và chúng chỉ có thể im lặng vì bị đe dọa. Nhưng việc trút giận lên trẻ em chỉ giúp bố mẹ bạo hành giải tỏa cảm xúc tạm thời. Nguồn gốc chính của cơn giận của họ vẫn duy trì, không thay đổi.

Một số bố mẹ bạo hành viện cớ cho việc đánh đập con bằng cách cho rằng họ muốn làm cho đứa trẻ trở nên rắn rỏi hơn, dũng cảm hơn, mạnh mẽ hơn.

Thực tế, nghiên cứu đã chỉ ra rằng việc kỷ luật con bằng cách đánh đập không mang lại hiệu quả. Việc đánh đập con sẽ tạo ra trong trẻ những cảm xúc thù hận, giận dữ, tưởng tượng trả thù và căm ghét bản thân. Nó gây nguy hiểm cho thân thể, cảm xúc và tinh thần.

TRƯỜNG HỢP CỦA JOE

Mẹ của anh ấy đã làm gì khi anh ấy bị bố đánh đập ? Mặc dù mẹ anh không đánh anh nhưng bà đã không bảo vệ anh khi anh bị bố đánh. Thay vì bảo vệ con, bà ấy trở nên sợ hãi, bất lực và thụ động trước ông chồng bạo lực. Chính bà ấy đã bỏ rơi đứa con của mình. Thêm vào cảm giác bị cô lập và không được bảo vệ, Joe cảm thấy mình buồn bã với trách nhiệm quá mức. Ở đây có sự đổi vai (role reversal), anh ấy giả định rằng mình chịu trách nhiệm phải bảo vệ cho người mẹ, như thể anh ấy đóng vai người bố, và bà mẹ như là một đứa trẻ. Ở đây, bà mẹ là một kiểu phụ huynh thụ động (the passive parent). Và khi những đứa trẻ bị bạo hành từ nhỏ trưởng thành, chúng sẽ viện lý do bảo vệ cho phụ huynh thụ động bởi vì chúng xem người ấy như là một đồng nạn nhân với chúng.

Trong một vài trường hợp, đứa trẻ bị bạo hành sẽ vô thức đồng nhất hóa với bố mẹ bạo hành. Vì bố mẹ bạo hành trông thật quyền lực và không bị tổn thương trong con mắt của trẻ. Đứa trẻ sẽ tưởng tượng mình sở hữu những phẩm tính đó và chúng sẽ có khả năng tự bảo vệ bản thân. Kết quả là, như một cơ chế phòng vệ vô thức, chúng phát triển những nét tính cách mà chúng rất căm ghét ở bố mẹ bạo hành. Mặc cho những cam kết đối với bản thân sẽ trở nên khác biệt với bố mẹ, dưới những tình huống gây stress, chúng có thể hành xử chính xác giống y như bố mẹ bạo hành. Nhưng hiện tượng này không phổ biến lắm.

Những đứa trẻ của bố mẹ bạo hành có thể vượt qua những tổn thương quá khứ như cơn giận đối với bố mẹ, những nỗi tức giận chưa được xử lý, những nỗi sợ hãi quá mức, ghê tởm bản thân, mất khả năng tin tưởng vào người khác hoặc cảm giác an toàn.

**
Những câu hỏi dưới đây sẽ giúp bạn định dạng những niềm tin nằm dưới những cảm xúc và hành động của bạn.

Trong mối quan hệ với bố mẹ, đây là những gì mà tôi tin:

1. Tôi có trách nhiệm làm cho bố mẹ tôi hạnh phúc và tự hào.

2. Tôi là tất cả cuộc sống của bố mẹ.

3. bố mẹ tôi không thể sống nổi nếu không có tôi.

4. Tôi không thể sống nổi nếu không có bố mẹ tôi.

5. Nếu tôi nói với bố mẹ sự thật về, ví dụ: việc phá thai, việc ly dị của tôi, tôi là gay, về vị hôn thê của tôi…Nó sẽ “giết” bố mẹ tôi.

6. Nếu tôi chống lại bố mẹ, tôi sẽ mất họ mãi mãi.

7. Tôi không nên làm hay nói bất cứ điều gì có thể sẽ gây tổn thương cho bố mẹ.

8. Những cảm xúc của bố mẹ quan trọng hơn những cảm xúc của tôi.

9. Nếu bố mẹ tôi thay đổi, tôi sẽ cảm thấy tốt hơn về bản thân mình.

10. Bất kể bố mẹ đã làm điều gì thì họ vẫn là bố mẹ tôi và tôi phải tôn trọng họ.

11. bố mẹ tôi không có quyền kiểm soát cuộc sống của tôi. Tôi chống đối lại bố mẹ hầu hết thời gian.

12. Nếu tôi nói với bố mẹ rằng họ đã làm tổn thương tôi nhiều như thế nào, họ sẽ từ mặt tôi.

 

Nếu có từ 4 hoặc nhiều hơn 4 trong số những niềm tin ở trên phù hợp với bạn thì bạn vẫn còn đang dính mắc với bố mẹ. Những niềm tin đó ngăn cản bạn trở thành một con người độc lập. Rất nhiều trong số những niềm tin ở trên đặt toàn bộ trách nhiệm lên vai bạn về việc bạn chịu trách nhiệm cho những cảm xúc của bố mẹ.

Khi bố mẹ bạn cảm thấy tồi tệ, họ thường đổi lỗi lên bạn.

Mối quan hệ giữa niềm tin và cảm xúc.

Những niềm tin sai lầm luôn luôn dẫn đến những cảm xúc đau đớn. Bằng cách kiểm tra những cảm xúc của bạn, bạn có thể bắt đầu hiểu rõ những niềm tin nào sinh ra chúng và tạo ra những hành vi nào.

Phần lớn chúng ta nghĩ rằng những cảm xúc của chúng ta là sự phản ứng lại những gì xảy đến với chúng ta, những sự việc nào đến từ bên ngoài chúng ta. Nhưng trong thực tế, ngay cả những nỗi sợ, nỗi đau, sự thỏa mãn nhất đều nảy sinh từ một số kiểu niềm tin.

Ví dụ : Bạn trở nên rất dũng cảm vào một ngày nọ và nói với người cha nghiện rượu rằng bạn sẽ không ở bên cạnh ông khi ông uống rượu. Bố bạn bắt đầu hét lên và nói bạn là người vô ơn, không tôn trọng ông. Bạn cảm thấy có lỗi. Bạn có thể nghĩ rằng cảm xúc tội lỗi của bạn là kết quả của hành động của người cha, nhưng đó chỉ là một nửa của câu chuyện.Trước khi những cảm xúc của bạn nảy sinh thì những niềm tin cơ bản đã được kích hoạt trong đầu bạn – những niềm tin mà bạn có thể chưa nhận thức được. Trong trường hợp này, những niềm tin có thể là :” Con cái không bao giờ được cãi lại bố mẹ” hoặc “ cha tôi đang bị bệnh và tôi có trách nhiệm phải chăm sóc ông”. Bởi vì bạn chưa nhận ra được những niềm tin đang bám rễ sâu sắc trong bạn nên bạn đã phản ứng lại với cảm xúc tội lỗi.

Việc nhận thức được mối quan hệ giữa những niềm tin của bạn và những cảm xúc của bạn là một bước quan trọng trong việc dừng lại những hành vi có tính chất sai lệch.

Để giúp bạn tập trung vào những cảm xúc của mình, tôi đã phân loại chúng thành 4 nhóm: Tội lỗi, sợ hãi, buồn và tức giận. Hãy xem danh sách những câu sau:

Trong mối quan hệ của tôi với bố mẹ, đây là những gì tôi cảm nhận:

– Tôi cảm thấy có lỗi khi tôi không sống theo những gì mà bố mẹ kỳ vọng.

– Tôi cảm thấy có lỗi khi tôi làm điều gì đó khiến bố mẹ tức giận.

– Tôi cảm thấy có lỗi khi tôi chống đối những lời khuyên của bố mẹ.

– Tôi cảm thấy có lỗi khi tôi tranh luận với bố mẹ.

– Tôi cảm thấy có lỗi khi tôi tức giận với bố mẹ.

– Tôi cảm thấy có lỗi khi tôi làm bố mẹ thất vọng hoặc tổn thương.

– Tôi cảm thấy có lỗi khi tôi không làm tất cả mọi việc mà bố mẹ tôi yêu cầu.

– Tôi cảm thấy có lỗi khi tôi nói “không” với bố mẹ.

– Tôi cảm thấy sợ khi bố mẹ hét lên với tôi.

– Tôi cảm thấy sợ khi bố mẹ giận dữ với tôi.

– Tôi cảm thấy sợ khi tôi nổi giận với bố mẹ.

– Tôi cảm thấy sợ khi tôi phải nói với bố mẹ điều gì đó mà họ có thể không muốn nghe.

– Tôi cảm thấy sợ khi bố mẹ dọa sẽ không thương tôi.

– Tôi cảm thấy sợ khi tôi không ủng hộ ý kiến của bố mẹ.

– Tôi cảm thấy sợ khi tôi thử chống đối lại bố mẹ.

– Tôi cảm thấy buồn khi bố mẹ tôi không hạnh phúc.

– Tôi cảm thấy buồn khi tôi không thể làm cho cuộc sống của bố mẹ trở nên tốt hơn.

– Tôi cảm thấy buồn khi bố mẹ nói rằng tôi đã phá hoại cuộc sống của họ.

– Tôi cảm thấy buồn khi tôi làm một điều gì đó mà tôi muốn làm và nó gây tổn thương cho bố mẹ.

– Tôi cảm thấy buồn khi bố mẹ không thích :vợ, chồng, người yêu, bạn bè của tôi.

– Tôi cảm thấy tức giận khi bố mẹ chỉ trích tôi.

– Tôi cảm thấy tức giận khi bố mẹ cố kiểm soát tôi.

– Tôi cảm thấy tức giận khi bố mẹ khuyên tôi nên làm gì và không nên làm gì.

– Tôi cảm thấy tức giận khi bố mẹ chối bỏ tôi.

– Tôi cảm thấy tức giận khi bố mẹ khuyên tôi nên có cách suy nghĩ, cảm nhận và hành xử như thế nào.

– Tôi cảm thấy tức giận khi bố mẹ cố sống thay cuộc đời tôi.

 

Những cảm xúc trên có thể bao gồm cả những phản ứng của cơ thể đối với bố mẹ.

Những đứa con của “ Toxic parents” thường chịu đựng những cơn đau đầu, đau dạ dày, căng cứng ở các cơ bắp, mệt mỏi, mất cảm giác ngon miệng, buồn nôn hoặc ăn quá mức.

Hãy thử liên kết giữa những cảm xúc ở trên với danh sách các câu thể hiện niềm tin ở phần trước . Nó sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về những phản ứng của mình. Ví dụ :” Tôi cảm thấy có lỗi vì đã làm điều gì đó khiến bố mẹ tức giận vì tôi không nên làm hay nói điều gì làm tổn thương cảm xúc của bố mẹ”.

Bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy có nhiều cảm xúc của mình có gốc rễ từ những niềm tin của bạn.

**

Trong mối quan hệ của tôi với bố mẹ, đây là những gì tôi hành xử:

Những hành vi nhường nhịn (compliant behavior )

1. Tôi thường không nói cho bố mẹ biết những gì tôi thật sự suy nghĩ, cảm nhận.

2. Tôi thường hành xử như thể mọi thứ đều tốt giữa chúng tôi mặc dù mọi việc không như vậy.

3. Tôi thường làm những việc với bố mẹ vì cảm thấy tôi có lỗi hoặc sợ hãi hơn là đó là những việc do tôi tự do được lựa chọn.

4. Tôi phải rất cố gắng để làm cho bố mẹ hiểu quan điểm của tôi.

5. Tôi thường phải hy sinh cuộc sống của mình để làm hài lòng bố mẹ.

Những hành vi xung hấn

1. Tôi thường xuyên tranh cãi với bố mẹ để chứng minh với họ rằng tôi đúng.

2. Tôi thường xuyên la hét với bố mẹ để chứng minh rằng họ không thể kiểm soát được tôi.

3. Tôi thường phải kiềm chế bản thân để không phải tấn công bố mẹ.

 

Nếu có 2 hoặc nhiều hơn những hành vi trên là phù hợp với bạn thì việc dính mắc với bố mẹ vẫn còn là một vấn đề lớn trong cuộc đời bạn.

Không khó khăn để nhận thấy những hành vi nhún nhường ở trên đã khiến bạn không thể trở thành một gười độc lập. Còn những hành vi xung hấn, bề ngoài tỏ ra là bạn là người tách biệt với bố mẹ. Những hành vi đó tạo ra ảo tưởng rằng bạn đang chống lại bố mẹ hơn là đầu hàng. Nhưng thực tế, những hành vi xung hấn vẫn cho thấy sự dính mắc với bố mẹ bởi vì những cảm xúc mạnh mẽ của bạn, sự lặp đi lặp lại và những phản ứng dễ đoán trước của bạn, và sự thực là những hành vi của bạn không phải là sự tự do lựa chọn bởi chính bạn, mà nó là nhu cầu phòng vệ để chứng tỏ với bố mẹ rằng bạn là người độc lập.

Sự độc lập về mặt cảm xúc không có nghĩa là bạn phải cắt đứt hoàn toàn khỏi bố mẹ. Nó có nghĩa là bạn có thể là một phần của gia đình trong khi vẫn trở thành một cá nhân độc lập. Nó có nghĩa là bạn có thể là chính mình và để cho bố mẹ được là chính họ. Bạn cảm thấy mình được tự do có những quan điểm, niềm tin, cảm xúc và hành xử riêng, tách biệt khỏi bố mẹ (hoặc những người khác). Nếu bố mẹ không thích những gì bạn làm, những gì bạn suy nghĩ, bạn chắc chắn sẽ không tránh khỏi việc chịu đựng sự không thoải mái ở một mức độ nào đó. Và bạn sẽ phải chịu đựng sự không thoải mái của bố mẹ với bạn vì bạn không thay đổi bản thân mình theo mong muốn của bố mẹ.

Không ai có thể là một người độc lập 100%. Chúng ta vẫn có những mong muốn nhận được sự ủng hộ từ người khác. Không có ai là độc lập hoàn toàn về mặt cảm xúc. Vì con người là những động vật mang tính xã hội. Vì lý do này, sự định nghĩa về bản thân phải là phần nào mang tính linh hoạt. Không có gì sai với việc thỏa hiệp một điều gì đó với bố mẹ, chừng nào mà bạn vẫn được tự do chọn lựa. Vấn đề ở đây là trở thành con người thật của mình.

**
PHÂN BIỆT GIỮA ĐÁP ỨNG VÀ PHẢN ỨNG (Responding vs. Reacting)

Khi chúng ta phản ứng, chúng ta thường hành động mà không suy nghĩ, không lắng nghe, không khám phá những lựa chọn của mình. Con người thường phản ứng khi họ cảm thấy bị đe dọa về mặt cảm xúc hoặc bị tấn cong.

Khi bạn phản ứng tức là bạn đang phụ thuộc vào sự ủng hộ của người khác. Bạn chỉ cảm thấy tốt về bản thân khi không có ai bất đồng với bạn, phê bình bạn hoặc không ủng hộ bạn. Bạn sẽ tri nhận một gợi ý nhỏ như là một sự tấn công cá nhân, một lời phê bình nhỏ mang tính xây dựng như là một sự thất bại cá nhân. Nếu không có sự ủng hộ của người khác, bạn sẽ cảm thấy rất khó khăn để duy trì sự ổn định về mặt cảm xúc. Khi bạn đồng ý để cho những phản ứng cảm xúc của mình trở nên tự động, tức là bạn đang từ bỏ quyền kiểm soát, trao những cảm xúc của mình sang tay người khác. Điều này cho phép người khác có quyền lực rất lớn lên bạn.

Đối lập với phản ứng là đáp ứng (respond). Khi bạn đáp ứng tức là bạn đang suy nghĩ cũng như cảm nhận. Bạn nhận thức được những cảm xúc của mình nhưng bạn không để chúng điều khiển bạn hành động một cách kích động. Sự đáp ứng cho phép bạn duy trì cảm nhận về giá trị bản thân, mặc cho những gì bố mẹ có thể nói về bạn. Đây thực sự là một phần thưởng. Những suy nghĩ và cảm xúc của người khác không còn khiến bạn cảm thấy nghi ngờ về bản thân mình. Khi bạn đáp ứng tức là bạn đã kiểm soát được cuộc sống của mình.

Không ai trong chúng ta được dạy cách đáp ứng không phòng vệ. Đó là lý do tại sao kỹ thuật này không đến dễ dàng. Nó cần được học và luyện tập. Nhiều người giả định rằng nếu họ không phòng vệ, không bảo vệ bản thân trong một cuộc xung đột thì đối thủ sẽ xem họ là người yếu đuối. Thực tế thì ngược lại. Nếu bạn có thể giữ bình tĩnh thì bạn đã giữ lại được quyền lực.

Điều quan trọng là bạn luyện tập cách đáp ứng không phòng vệ trước khi bạn sử dụng nó với người khác. Để làm điều này, hãy tưởng tượng bố mẹ bạn đang ở trong phòng với bạn và đang phê bình, chỉ trích bạn. Bạn hãy nói cách trả lời , đáp ứng không phòng vệ thật to, rõ ràng với bố mẹ. Hãy nhớ rằng, chừng nào mà bạn còn tranh cãi, xin lỗi, giải thích hoặc cố làm cho bố mẹ thay đổi quan điểm thì chừng đó bạn còn trao cho bố mẹ rất nhiều quyền lực kiểm soát bạn. Nếu bạn yêu cầu ai đó tha thứ hoặc hiểu bạn, tức là bạn đã trao cho họ quyền lấy lại những gì mà bạn đang yêu cầu. Nhưng nếu bạn sử dụng cách đáp ứng không phòng vệ, tức là bạn không yêu cầu điều gì cả, và khi bạn không yêu cầu, đòi hỏi điều gì thì bạn sẽ không thể bị người khác từ chối.

**
Tôi ước rằng bạn có một tuổi thơ hạnh phúc, nhưng tôi không thể thay đổi quá khứ. Điều tôi có thể làm là giúp bạn thay đổi niềm tin về người chịu trách nhiệm cho những tổn thương của bạn thời thơ ấu. Từ đó, bạn sẽ đi tiếp cuộc đời mình mà không phải mang trên vai gánh nặng tự đổi lỗi cho bản thân. Chừng nào mà bạn còn đổi lỗi cho bản thân, bạn sẽ chịu đựng sự xấu hổ và căm ghét bản thân, bạn sẽ tìm những cách thức để trừng phạt bản thân.

Sau đây là những điều : bạn không phải chịu trách nhiệm cho:

1. Cách mà bố mẹ phớt lờ bạn.

2. Cách mà bố mẹ làm cho bạn cảm thấy mình không được yêu thương hoặc không đáng yêu.

3. Những bad names mà bố mẹ gọi bạn.

4. Sự bất hạnh của bố mẹ bạn.

5. Tình trạng nghiện rượu của bố mẹ.

6. Những gì bố mẹ làm khi họ say rượu.

7. Việc bố mẹ đánh đập bạn.

8. Những gì bố mẹ trêu chọc bạn.

9. bố mẹ lạm dụng tình dục bạn.

10. Sự chọn lựa của bố mẹ khi họ không chịu làm bất kỳ điều gì để giải quyế vấn đề của họ.

11. Những vấn đề của bố mẹ.

**

XỬ LÝ VỚI SỰ TỨC GIẬN CỦA BẠN

Những đứa trẻ của Toxic parents lớn lên trong những gia đình mà chúng không được khuyến khích bộc lộ cảm xúc. Chúng có khả năng chịu đựng những ngược đãi. Chúng thậm chí không nhận ra rằng chúng cảm thấy giận dữ đến mức nào.

Bạn có thể xử lý cơn giận của mình theo nhiều cách: bạn có thể chôn chặt cơn giận và trở nên trầm cảm, đau ốm; bạn có thể giết chết cơn giận bằng rượu, thức ăn, tình dục, chất gây nghiện; hoặc bạn có thể để cơn giận bùng phát bất cứ khi nào có cơ hội; hoặc bạn sẽ để cơn giận biến bạn thành con người hoài nghi, nổi loạn, thất vọng. Không may là phần lớn chúng ta dựa trên những phương pháp không hiệu quả để xử lý cơn giận của mình. Chúng không giúp bạn trở nên tự do, thoát khỏi sự kiểm soát của bố mẹ. Tôi sẽ chỉ cho bạn những cách hiệu quả để quản lý cơn giận.

1. Cho phép bản thân được tức giận mà không có sự đánh giá, chỉ trích về những cảm xúc của mình. Giận dữ cũng là một cảm xúc giống như niềm vui và sự sợ hãi. Nó không đúng mà cũng không sai. Nó thuộc về con người bạn, nó là một phần của cái làm nên con người bạn. Sự tức giận là một dấu hiệu nói lên điều gì đó quan trọng đối với bạn. Nó chỉ ra rằng có điều gì đó cần thay đổi.

2. Để cho cơn giận thoát ra ngoài. Ví dụ : đấm gối, la hét vào bức ảnh của người mà bạn đang tức giận, hoặc tưởng tượng bạn đang nói chuyện với họ một mình trong nhà. Bạn không cần phải tấn công ai đó để bộc lộ sự tức giận. Nói với họ rằng bạn cảm thấy tức giận như thế nào.

3. Tăng cường hoạt động thể dục. Nó giúp giải tỏa sự căng thẳng ra khỏi cơ thể bạn.

4. Không dùng sự tức giận để củng cố hình ảnh tiêu cực về bản thân. Bạn không phải là người tồi tệ bởi vì bạn đang tức giận. Bạn có quyền được cảm thấy tức giận.

5. Sự tức giận có thể giúp bạn học hỏi nhiều điều về bản thân, về những gì mà bạn không thể chấp nhận trong mối quan hệ với bố mẹ. Nó giúp bạn định nghĩa những giới hạn, ranh giới của bạn.

**
Khi trưởng thành, trong mối quan hệ với bố mẹ, tôi chịu trách nhiệm cho những điều sau:

1. Trở nên một cá nhân độc lập với bố mẹ.
2. Nhìn nhận trung thực về mối quan hệ với bố mẹ.
3. Đối diện sự thật về thời thơ ấu của tôi.
4. Dũng cảm nhìn nhận mối quan hệ giữa những sự kiện thời thơ ấu và cuộc sống khi trưởng thành.
5. Dũng cảm bộc lộ những cảm xúc thật với bố mẹ.
6. Đương đầu với quyền lực và sự kiểm soát mà bố mẹ tạo ra trong cuộc sống của tôi.
7. Thay đổi hành vi của tôi.
8. Tìm kiếm nguồn trợ giúp phù hợp.
9. Tái khẳng định lại sự tự tin và quyền lực của mình.

Bình Luận

comments